Em nhân viên sale bán dâm để khách hàng mua sản phẩm mình

Hoàng bước ra từ bếp, cầm cốc cà phê, ngồi đối diện, rút tấm ảnh nhà hàng đặt trước mặt cô, giọng trầm: “Em yêu, anh cần em nói thật, lúc Nam làm vậy ở nhà hàng, em có thích… à em bị hắn cưỡng ép phải không?” Thư giật mình, thìa rơi xuống bàn, nước mắt lăn dài, “Anh, em bị ép, em không muốn, anh đừng nghĩ vậy.” Hoàng nắm tay cô, “Anh tin em, nhưng anh cần hiểu, lúc đó em run, là sợ hay là… sướng?” Em đừng hiểu lầm anh chỉ hỏi rõ để trình báo với công ăn thôi, có đầy đủ bằng chứng sẽ dễ buộc hắn phải nhận tội. Thư đứng cạnh, chiếc áo khoác mỏng màu xám trùm qua vai run rẩy, đôi chân trần lạnh buốt áp sát vào nhau, mái tóc rối bù xõa xuống che đi đôi mắt đỏ hoe còn đọng nước, lòng cô nặng trĩu như mang theo cả cơn bão từ công viên về đây. Thư khóc nấc, “Anh, em sợ, em ghét hắn, em không sướng gì hết,” nhưng lồn cô rỉ nước khi nhớ lại, lòng cô rối: “Sao mình không dám nói thật?” Hoàng thấy vậy thì ôm nàng vào lòng xoa dịu, tự trách mình thật khó hiểu. Cả hai nằm ôm nhau trên sofa, hơi thở dồn dập dần chậm lại, ánh đèn vàng cam mờ nhạt hắt lên cơ thể trần truồng của họ, mồ hôi lấp lánh trên