Đụ nhau trong khách sạn với em đồng nghiệp tăng ca chung

Hôm sau ba mẹ tôi về nước. Hôm sau ba mẹ tôi về nước. Thầy giáo hay khen tôi có năng khiếu, nếu được học sớm, chắc chắn còn tiến xa hơn. Đúng là anh ta vừa có ngoại hình, vừa có gia thế, nhưng liên quan gì đến tôi? Chắc họ nghĩ với năng lực của tôi, cũng chẳng xứng đáng có cơ hội tốt hơn. Nhưng giờ, lòng tôi lại trở nên bình thản một cách lạ lùng. Hai năm nay tôi phải dựa vào thuốc ngủ mới chợp mắt nổi. Chính khoảnh khắc ấy, tôi mới lần đầu tiên nhận ra mình đã thực sự mắc bệnh. Bốn năm đại học, mỗi người một hướng, ai cũng bận rộn với sự nghiệp riêng. Nhưng kể từ khi tôi trở về, cô ta lại đổ bệnh thường xuyên hơn. Và với họ, cô ta ưu tú, nên cô ta sẽ không làm chuyện hèn hạ đó.