Bạo dâm nhẹ nhàng cô người yêu mũm mĩm vú đẹp của mình

Ánh đèn vàng cam từ chiếc đèn ngủ trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, hắt lên tường gỗ những bóng hình loang lỗ, như những vết mực lem chẳng thể xóa nhòa. Cô ngả người vào ngực Hoàng, giọng khẽ: “Anh, em xin lỗi, em không muốn anh đánh nhau vì em.” Hoàng cúi xuống, đôi môi anh chạm vào môi cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng nhanh chóng sâu đậm, “Chụt chụt,” lưỡi anh luồn vào mút lấy lưỡi cô, nước bọt hòa quyện chảy ra khóe miệng, “Anh yêu em, Thư, quên chuyện cũ đi nha”
Bàn tay Hoàng lướt xuống, sờ mó cơ thể cô qua lớp áo mỏng, những ngón tay thô ráp bóp nhẹ vú cô, núm vú hồng cứng lên dưới áo, anh thì thầm: “Em đẹp quá, em yêu.” Thư thở hổn hển, hưởng ứng, đôi tay cô ôm lấy cổ anh, lồn cô ướt át hơn khi anh sờ, “Ư… anh…” Cả hai quấn lấy nhau, ngã xuống ghế sofa, tiếng vải áo cọ vào nhau phát ra âm thanh “sột soạt” nho nhỏ. Anh quay sang Thư, giọng trầm ấm pha chút khàn đục: “Em yêu, không sao nữa đâu, em yên tâm, anh ở đây rồi.” Anh bước tới, đôi tay rắn chắc ôm lấy cô từ sau, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô, bàn tay luồn qua lớp áo khoác mỏng, miết nhẹ lên eo cô, “Đừng sợ nữa, em.”
Thư giật mình, hơi